Toan Nguyen - Digital Marketing

Showing posts with label Bài học cuộc sống. Show all posts
Showing posts with label Bài học cuộc sống. Show all posts

"Fansipan ư??? Vợ chồng mình tham gia đi!!"
Đó là ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu tôi khi chị gái tôi đề xướng ý tưởng chinh phục đỉnh núi Fansipan - nóc nhà Đông Dương. Đó đúng là một ý tưởng điên rồ, vì đợt này là đợt lạnh nhất của mùa đông miền Bắc Việt Nam. Hai vợ chồng quyết chí đi xong rồi, và sau đó là cả chuỗi ngày tập luyện nâng cao sức khỏe. Có đôi lúc chúng tôi nghĩ: chót dại rồi! nghĩ đến cái lạnh mà đã chùn bước.

Nhưng quyết tâm vẫn không hề nguội giảm dần đi trong chúng tôi. Mặc dù bận bịu với công việc cuối năm, cùng tối về là chăm sóc Rin - cậu con trai bé bỏng của chúng tôi, chúng tôi vẫn dành ra được chút thời gian để đi bộ và tập đứng lên ngồi xuống nhằm tạo cho cơ quen với vận động. Dân văn phòng mà, yếu xìu à. Có hôm, cả gia đình tập thể dục, bạn Rin tham gia rất nhiệt tình nha.

Ngày 30/12/2015, tôi đưa con trai về nhà ông bà nội gửi để chuẩn bị hai vợ chồng bắt đầu chuyến đi.

Vợ chồng tôi cùng chị bạn đã mua chuẩn bị những đồ đạc cần thiết để leo núi: giày bộ đội, đèn pin, áo giữ nhiệt, quần gió. Hình ảnh dưới đây:
Đôi giày bộ đội cùng chiếc đèn pin có pin dự phòng
Đêm ngày 31/12/2015: Chúng tôi có mặt tại địa điểm cổng trường Ngoại ngữ Đại học Quốc gia Hà Nội. Đây chính là điểm tập kết để các xe đưa đoàn lên Sapa. Ôi chao sao mà đông thế? Ngót nghét khoảng 500 người đang tập trung ở đó để lên Sapa, Không biết bao nhiêu trong số đó sẽ leo Fansipan nữa. Nhưng đúng là kể từ ngày có đường cao tốc HN - Lào Cai, thì đây đúng là điểm tập trung rất đông khách du lịch đi ô tô giường nằm lên Sapa.

Vợ chồng nhà thầy Linh đến đúng giờ, thầy vừa dạy xong buổi dạy cuối cùng của năm 2015 và đèo theo vợ mới cưới đến đúng điểm hẹn mà bụng đói meo. Bèn mua ngô nướng ăn tạm vậy.

Chị Lan - chị gái tôi - cũng đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng cho chuyến đi phượt này. Quả thật đây là một chuyến đi trekking đầy sóng gió, mặc dù được dự đoán trước nhiều khó khăn, nhưng chúng tôi không nghĩ nó nhiều khó khăn đến như vậy.

Chiếc xe giường nằm sang trọng hãng Hưng Thành Travel đã bắt đầu chuyển bánh lúc 22:00 đưa chúng tôi xuất phát từ Hà Nội tới thị trấn Sapa sáng sớm ngày hôm sau. Dự kiến sẽ đến Sapa lúc 6h sáng.

Chiếc xe êm du, cả xe đều nằm ngủ một lúc sau khởi hành ngay. Đến khoảng 12h đêm xe đã đến thị trấn Yên Bái nghỉ giải lao uống nước và đi vệ sinh.

Chụp bản đồ google map lúc dừng chân ở gần thị trấn Yên Bái

Tiếp sau đó, là chặng leo đèo với nhiều khúc quanh co. Tôi ngủ ngay sau đó nhưng vẫn nhớ được là tôi nằm chiếc giường nghiêng bên này, nghiêng bên kia.

Chụp tự sướng lúc trên xe

Tôi tỉnh dậy lúc gần sáng, sao mà không khí ngột ngạt quá. Hóa ra là xe đã đến Sapa sớm hơn 6h sáng nên các bác tài đã tắt máy ngủ trên xe. Ẹc ẹc, làm sao mà có thể ngủ được nếu đóng kín cửa hết thế này? Tôi loay hoay mãi xem có cách mở cửa xuống không, nhưng đành chịu. Tôi đành gọi mọi người dậy để xuống xe, lúc đó cũng hơn 6h rồi. Thế mà bác tài vẫn cứ cằn nhằn...

Chúng tôi đi bộ một đoạn đường để đến văn phòng công ty du lịch Viet Trekking. Chúng tôi thay quần áo ở đó và đi ăn sáng. Tranh thủ cũng chụp choẹt được vài pô ảnh ở thị trấn Sapa. Sau rồi đoàn lên xe nhỏ hơn để đến Trạm Tôn. Chúng tôi sẽ leo chinh phục Fansipan từ đó đấy.

Bức ảnh chụp cả đoàn ở nhà trước nhà thờ Sapa. Bác già nhất là bác Đức - đứng ngay trước mặt mình
Ảnh vợ tôi lúc chuẩn bị lên xe đi đến Trạm Tôn
Đúng là cái thủ tục để leo núi cũng lâu phết đấy chứ. Đấy là do hôm nay rất đông những nhà leo núi. Hãy nhìn một góc bức ảnh này thì rõ nè:
Đằng sau chính là dãy núi chúng tôi sẽ chinh phục
Trước khi bắt đầu leo, cả đoàn leo núi phải được lập danh sách và những kiểm lâm viên sẽ đọc tên từng người để kiểm soát. Chúng tôi chờ khác sốt ruột, không may thay, vợ tôi lại là người đọc tên rồi mà ko nghe rõ nên phải chờ đến lượt sau khi đọc các đoàn khác nữa. Hai vợ chồng tôi xuất phát trễ hơn với mọi người trong đoàn.

Chờ đợi được đọc tên để qua cổng kiểm lâm

Sau đó là chúng tôi leo chặng đầu tiên của cuộc hành trình chinh phục đỉnh núi Fansipan, chặng này chúng tôi nghỉ ở độ cao: 2.200m. Chúng tôi sẽ ăn trưa ở đó. Đây được coi là chặng dễ dàng nhất, và cũng là chặng mà mọi người cho thấy sự hứng khởi, tinh thần lên cao nhất bởi vì cảnh vật rất là đẹp, chúng tôi đi dọc một bờ suối dài, nước trong xanh rất mát, đa số quãng đườn chỉ là vượt qua cánh rừng bằng phẳng, thi thoảng mới có vài cái đèo nhỏ. Mọi người vui lắm, vì nghĩ: ôi leo dễ ợt này á!!!???

Đoàn người leo Fansipan đông kỷ lục

Leo núi vui quá
Bên bờ suối
Băng qua cánh rừng



Đẹp trai!
Chụp tại một đỉnh núi đầu tiên của cả đoàn, mọi người tinh thần đang rất vui vẻ đúng không???
Trước chạm dừng chân ở độ cao 2200m để nghỉ ăn trưa. Vơ tôi cầm một túi cây phong lan lấy được trên đường đi
Ăn trưa. Bữa cơm gồm có: xôi, cơm nắm, thịt gà và chuối. Ngon lắm, vì chúng tôi vừa leo núi xong.

Sau giờ nghỉ ăn trưa, chúng tôi bắt đầu chặng khó khăn hơn rất nhiều đó là từ độ cao 2200m đến 2800m, Chỉ có hơn 600m độ cao thôi, nhưng chúng tôi phải đi một quãng đường rất dài, phải trèo từ ngọn núi cao này qua ngọn núi cao khác. Quãng đường đi rất dài và vất vả. Nếu như ở chặng lúc sáng, trời quang đẹp có chút nắng, thì lên trên độ cao này, trời đổ mưa rét lạnh, đôi lúc còn mưa khá là to. May sao, đường đi đều có chỗ vịn bám, nếu không thì rất trơn trượt. Đoàn người leo lên gặp đoàn người leo xuống, gặp ai cũng động viên nhau cố gắng lên kèm theo lời chúc mừng năm mới. Ha ha, thật là vui. Thật là có tinh thần.

Cứ như thế, cả đoàn băng qua cơn mưa để chinh phục hết đỉnh núi này đến đỉnh núi khác. Cũng từ đây, đoàn bắt đầu phân rõ ra các khúc: ai khỏe thì đi mãi phía trước, ai mệt thì đi lùi chậm lại phía sau. Vợ chồng thầy Linh gặp sự cố: thầy Linh chân bắt đầu mỏi và bị chuột rút. Do cơ hoạt động quá tải. Đi được một lúc lại phải dừng bóp chân. May mà có vợ thầy đi cùng.

Trời đã mưa lại còn bị chuột rút
Vợ thầy vất vả quá
Leo mãi chả đến điểm dừng chân 2800m. Lúc lúc lại hỏi mấy anh dân tộc Mông xem còn bao lâu thì đến, người này thì trả lời còn 45 phút nữa, 10 phút sau hỏi người khác thì họ bảo còn khoảng 2 tiếng nữa. Leo mãi chả đến. Trời thì mưa. Sắp tối mất rồi! Thế mà trước mắt là mấy cái đèo rõ là nguy hiểm, cứ dốc thẳng đứng. Rồi lại leo lên dốc thẳng đứng khác. Oh my god. Bao giờ tới đây??? Mất kiên nhân quá rồi. Rồi trời tối hẳn. Chúng tôi phải dùng đèn pin để soi đường. Chúng tôi đến điểm dừng chân lúc trời đã tối đen nghịt cùng với cái sương mù đặc quánh. Lúc đó là hơn 6h tối. Vợ chồng thầy Linh đi cùng chúng tôi bị tụt lại phía sau chúng tôi một lúc.

Vực cao gặp ý chí cao
Leo hết ngọn núi này đến ngọn nui
Chúng tôi lại shock tập nữa. Chỗ ngủ đây á? Ở cái trời giá rét như thế này mà ngủ như thế này á? Hai vợ chồng tôi người lấm lem bẩn chui vào trong cái lán nước tỏng từng giọt lạnh buốt để ngủ qua đêm. Bên trong có túi ngủ được các anh dân tộc gùi lên, nhưng cũng bị ẩm hết. Lạnh lẽo. Chúng tôi đi tìm túi ba lô để lấy quần áo giữ nhiệt thay mặc vào và ngồi trong lán, dùng cái đèn pin dự phòng bật lên nhấp nháy đợi cơm họ mang đến. Đèn pin vừa dùng vừa phải tiết kiệm, nên bật được một lát, chúng tôi lại tắt đi. Cả cái lán dài, mọi người ngủ chung xếp ngang ra, nghĩ lại bây giờ thấy cũng ớn lắm. Tranh thủ, hai vợ chồng gọi điện về cho con trai lúc đó đang được bà nội trông ở nhà:

Quang cảnh nơi ngủ qua đêm của chúng tôi tại độ cao 2800m
Chúng tôi đợi mãi mới có cơm ăn. Bữa cơm được nấu bao gồm: cơm, canh rau cải bắp (nước là chính, có vài cọng rau), thịt nạc nấu chín, và đậu phụ rán nấu sốt. Cả đoàn vui vẻ ăn ngon lành. Xong xuôi mọi người đắp chăn đi ngủ sớm. Vì sáng ngày mai, 3h sáng chúng tôi sẽ khởi hành đi trong đêm tối để lên đến đỉnh sớm rồi về. Chúng tôi chạy sang chỗ chị Lan xem tình hình họ thế nào, thấy chỗ chị được ở cùng đoàn trong nhà tôn, thấy khang trang hơn chúng tôi.

Hai vợ chồng nằm ôm nhau ngủ. Bên cạnh cũng có một đôi vợ chồng khác. Họ không thuộc đoàn chúng tôi. Hai vợ chồng tôi dán cho nhau miếng dán giữ nhiệt. Thật là, chả ấm một chút nào hình như chúng tôi mua không đúng miếng dán giữ nhiệt tốt. May sao tôi có cái quần giữ nhiệt và cái áo giữ nhiệt. Hai cái túi ngủ được phát cho hai vợ chồng tôi. Lẽ ra mỗi người được tiêu chuẩn phát 1 chiếc để chui vào trong túi ngủ đó và kéo khóa lên cho kín. Nhưng chúng tôi trải 1 cái xuống bên dưới, rồi nằm lên và dùng cái thứ 2 để đắp. Phía dưới, chúng tôi được trải lên 1 tấm bạt tráng bạc để cách đất, nhưng quả thực là, hơi nước vẫn lên trên được tấm đó. Nếu không có túi ngủ chắc chúng tôi không ngủ được vì rét. Mọi người còn trêu nhau rằng, ngủ này sao mà ngủ được trong cái tiết trời nhiệt độ lạnh như thế này? Lại còn mệt nữa chưa? Đau cổ họng nữa. Ai ngủ cạnh ai nhớ lúc lúc gọi họ dậy nếu không sợ ngủ quên mai không dậy vĩnh viễn được nữa thì toi.

Tôi ngủ được ngon lành đến khoảng 12h đêm. Chợt tôi thấy đau bụng quá. Buồn đi vệ sinh nặng quá rồi. Tôi choàn dậy, gọi vợ dậy hỏi xem giấy vệ sinh đâu. Đó là cuộn giấy được phát cùng với 4 chai nước cho mỗi người trước khi xuất phát leo núi ở Trạm Tôn. Tôi chạy như bay, băng qua mấy người đang ngủ, nước ở trên cái tấm vải bạt che lán làm ướt hết cái mũ choàng cúa cái áo gió tôi mặc. Bên ngoài trời tối đen như mực. Sương mù thì giày đặc quánh. Tôi soi đèn pin mà chỉ nhìn thấy bước chân mình. Lần mãi cũng ra cái nhà vệ sinh. Tôi chui vào.

Tôi quay trở về lán và ngủ tiếp. Đến 2h sáng đã có tiếng họ gọi mọi người dậy để chuẩn bị ăn sáng và khởi hành. Bữa sáng là một bát mì tôm được nấu nhưng có vẻ ở trên cao nước không sôi lắm nên chưa chín lắm. Chúng tôi chạy sang chỗ chị Lan và vợ chồng thầy Linh ngủ. Thầy Linh đã mệt quá và không thể tiếp tục leo được nữa. Tôi kể về chuyện Tào Tháo đuổi đêm qua. Hóa ra cả cái lán đó, ai cũng bị. Có chị bạn chị Lan hôm trước còn leo phăng phăng, ấy thế mà cơn tào tháo đuổi đã làm chị phải nằm một chỗ không thể tiếp tục leo được nữa.

Chúng tôi chuẩn bị quần áo, mặc áo mưa, thay bỉm khác vào chiếc giày và chuẩn bị đèn pin để tiếp tục hành trình leo chặng từ độ cao 2800m đến 3143m là đỉnh Fansipan. Lúc đó là gần 3h sáng. Trời tối đen như mực. Cách 2m không thể nhìn thấy nhau.

Cơn tào tháo đuổi cũng làm cho vợ tôi và chị Lan lao đao. Leo lên trên cao, vừa leo vừa đau bụng. Họ đều phải dừng lại và giải quyết tại chỗ. kakaaa

Lúc trời đã rạng sáng và đang leo xuống một con vực

Hai vợ chồng ngồi nghỉ
Chặng đường này có thể coi là nguy hiểm nhất, khi chúng tôi vừa phải vượt qua vách vực thẳm, vừa phải trèo đèo lội suối trong bóng tối mà chỉ có cái đèn pin soi từng bước chân để giẫm lên. Lúc khởi hành có bao nhiêu người leo là thế, ấy mà đến chặng này, nhiều người đã bỏ cuộc không leo nữa. Chỉ có tinh thần và ý chí mới xúi giục con người ta chinh phục đến cùng cái đỉnh núi hiểm trở này. Chỉ có cái đích cuối cùng mới thôi thúc vợ chồng chúng tôi phải đi tới cùng, mặc dù đã thấy rất vất vả rồi. Chúng tôi nguyện phải chinh phục được nó, để coi đó như một dấu mốc, đánh dấu mọi khó khăn trong năm 2016 chúng tôi đều cố gắng sẽ vượt qua bằng mọi giá. Đỉnh núi cao như vậy mà chinh phục được, thì có khó khăn nào không vượt qua???

Và cuối cùng chúng tôi cũng leo được lên đến tận đỉnh. Sau quãng đường lầy lội và trơn trượt, bẩn kinh khủng. Cái thử thách cuối cùng đối với chúng tôi đó là những bậc thang để lên đỉnh tam giác Fansipan. Nó thật không đơn giản cho những ai đã leo một chặng đường dài như vậy. Từng bước chân nặng nề bước lên từng bậc thang. Hết cầu thang này đến cầu thang khác. Có người đã leo lên đến đó và bỏ cuộc ở những bậc thang này. Những bậc thang này là mới xây dựng, vì họ đang xây dựng một tuyến đường cáp treo lên đỉnh này.

Lên đỉnh!!! Ôi gió mới lạnh biết bao. Đây chính là cái đỉnh tam giác mà tôi vẫn hay nhìn thấy trên ảnh trên mạng đây sao? ha haaâ haah haaa



Nụ hôn của đất trời





Thầy Linh

Chụp với anh dân tộc Mông
Thành quả của hai vợ chồng



Kết thúc năm 2015, đón chào năm mới 2016, chúng tôi đã tự chinh phục được chính ý chí của mình và có một trải nghiệm không thể nào quên trong đời. Đây sẽ là một dấu mốc khó quên. Hy vọng chúng tôi sẽ gặt hái được nhiều thành công của những đính núi do bản thân mình đặt ra trong năm 2016 một cách xuất sắc.

Chúng tôi đã chinh phục đỉnh Fansipan như thế đấy!

Con chó biết nói

Rin thấy tấm biển trước cửa một ngôi nhà đề “Bán con chó biết nói”. Anh ta nhấn chuông và người chủ nói con chó đang ở sân sau. Rin đi vào và thấy một con chó lai đang ngồi ở đó.
- Mày biết nói đúng không? – Rin hỏi.
- Phải! – Con chó trả lời.
- Vậy thì hãy kể cho tao nghe câu chuyện của mày!
Con chó nhìn lên và bắt đầu:
- Ồ, tôi nghĩ rằng biết nói là một khả năng rất hay có thể mang ra để giúp đỡ chính phủ. Vì vậy, tôi cho CIA biết khả năng của mình, và ngay lập tức họ cử tôi đi từ nước này đến nước khác, ngồi trong căn phòng có điệp viên và các quan chức chính phủ, bởi vì không ai nhận ra một con chó có thể là kẻ nghe trộm. Tôi đã là một trong những điệp viên xuất sắc nhất của họ trong nhiều năm. Tôi khám phá ra nhiều vụ thương luợng gian dối và được thưởng một tá huân chương. Nhưng công việc này lấy đi của tôi rất nhiều sức lực, tôi không còn trẻ như hồi xưa nữa. Có một vợ, hai con và bây giờ tôi vừa mới về hưu…
Nghe xong, Rin rất kinh ngạc. Anh đi ra ngoài và hỏi người chủ giá của con chó. Người chủ nói:
- Mười đôla.
Rin móc ví đếm tiền nhưng hỏi thêm:
- Con chó này rất đặc biệt. Tại sao ông lại bán nó rẻ như vậy?
Người chủ trả lời:
- Tôi không tin nó. Nó nói dối như Cuội ấy!

Khi tôi lên 8 hay 9 tuổi gì đó, tôi nhớ thỉnh thoảng mẹ tôi vẫn nướng bánh mì cháy khét.

Một tối nọ, mẹ tôi về nhà sau một ngày làm việc dài và bà làm bữa tối cho cha con tôi. Bà dọn ra bàn vài lát bánh mì nướng cháy, không phải cháy xém bình thường mà cháy đen như than.

Tôi ngồi nhìn những lát bánh mì và đợi xem có ai nhận ra điều bất thường của chúng và lên tiếng hay không. Nhưng cha tôi chỉ ăn miếng bánh của ông và hỏi tôi về bài tập cũng như những việc ở trường học như mọi hôm. Tôi không còn nhớ tôi đã nói gì với ông hôm đó, nhưng tôi nhớ đã nghe mẹ tôi xin lỗi ông vì đã làm cháy bánh mì. Và tôi không bao giờ quên được những gì cha tôi nói với mẹ tôi:

“Em à, anh thích bánh mì cháy mà.”

Đêm đó, tôi đến bên chúc cha tôi ngủ ngon và hỏi có phải thực sự ông thích bánh mì cháy. Cha tôi khoác tay qua vai tôi và nói:

“Mẹ con đã làm việc rất vất vả cả ngày và mẹ rất mệt. Một lát bánh mì cháy chẳng thể làm hại ai con ạ, nhưng con biết điều gì thực sự gây tổn thương cho người khác không? Những lời chê bai trách móc cay nghiệt đấy.”

Rồi ông nói tiếp: “Con biết đó, cuộc đời đầy rẫy những thứ không hoàn hảo và những con người không toàn vẹn.

Cha cũng khá tệ trong rất nhiều việc, chẳng hạn như cha chẳng thể nhớ được sinh nhật hay ngày kỷ niệm như một số người khác. Điều mà cha học được qua nhiều năm tháng, đó là học cách chấp nhận sai sót của người khác và chọn cách ủng hộ những khác biệt của họ. Đó là chìa khoá quan trọng nhất để tạo nên một mối quan hệ lành mạnh, trưởng thành và bền vững con ạ. Cuộc đời rất ngắn ngủ để thức dậy với những hối tiếc và khó chịu. Hãy yêu quý những người cư xử tốt với con, và hãy cảm thông với những người chưa làm được điều đó.



Câu chuyện đầu tiên: Kết nối các sự kiện
Tôi bỏ học ở trường ĐH Reed sau sáu tháng nhưng vẫn ở lại loanh quanh đến tận 18 tháng nữa mới thực sự ra đi. Tại sao tôi lại chọn bỏ học?

Mọi thứ bắt đầu từ lúc tôi chào đời. Mẹ đẻ của tôi là một sinh viên trẻ mới tốt nghiệp ĐH, chưa chồng. Vì thế, bà quyết định mang tôi cho làm con nuôi. Bà tin rằng nên để những người có bằng ĐH mang tôi về nuôi và đã sắp xếp sẵn mọi thủ tục cho con với 2 vợ chồng luật sư. Chẳng thể ngờ, đến lúc tôi chào đời, họ lại đổi ý muốn có con gái.

Thế là, bố mẹ tôi bây giờ, lúc đó đang trong danh sách chờ đợi, nhận được một cú điện thoại lúc nửa đêm: “Có một bé trai mới sinh chưa ai nhận. Ông bà có muốn nhận không?”. Họ vui mừng đồng ý ngay. Khi mẹ đẻ biết bố mẹ tôi chưa bao giờ tốt nghiệp ĐH, thậm chí cha tôi còn chưa tốt nghiệp cấp ba, bà nhất định không ký giấy cho con nuôi và chỉ nhượng bộ nếu sau này tôi được vào đại học.

17 năm sau, tôi vào đại học thật. Nhưng tôi lại ngu ngốc chọn một trường đắt tiền ngang với Stanford, và toàn bộ số tiền ít ỏi của bố mẹ tôi, những người lao động chân tay, đổ hết vào tiền học phí.

Sau sáu tháng, tôi thấy việc đầu tư như vậy thật vô nghĩa. Tôi không biết mình muốn làm gì và cũng không biết trường ĐH sẽ giúp mình như thế nào. Thế mà tôi vẫn ngồi đấy, tiêu tốn những đồng tiền bố mẹ bỏ bao mồ hôi công sức cả đời mới kiếm được.

Tôi quyết định bỏ học và tin rằng, mọi thứ rồi cũng được thu xếp ổn thoả. Lúc đó thật sự rất run, nhưng bây giờ nhìn lại, tôi hiểu rằng, đấy là quyết định đúng đắn nhất của đời mình. Ngay khi quyết định bỏ học, tôi đã bỏ những môn bắt buộc mà mình không thích và bắt đầu kiếm các lớp có vẻ thú vị hơn.

Tôi không được ở ký túc xá, vì vậy tôi ngủ ở sàn nhà phòng các bạn, trả vỏ lon Coca để lấy 5 cent mua thức ăn, và đi bộ hơn 10 cây số dọc thành phố vào các ngày chủ nhật để đến ăn một bữa làm phúc hàng tuần của đền Hare Krishna. Tôi thật sự thích cuộc sống đó.

Và chính những gì đã xem, nghe, thấy, khám phá bằng trí tò mò và tri giác của tuổi trẻ… lúc đó đã biến thành những kinh nghiệm quý báu cho tôi sau này.

ĐH Reed lúc đó có dạy thiết kế thư pháp, có lẽ là “đỉnh” nhất trong cả nước. Mọi mẫu chữ trên các poster, biển hiệu… xung quanh trường đều được thiết kế rất đẹp.

Lúc ấy, coi như đã bỏ học và không phải học những môn bắt buộc nữa, tôi quyết định chọn lớp học về mẫu chữ mỹ thuật để tìm hiểu cung cách thiết kế.

Tôi đã tìm hiểu về các mẫu chữ serif, san serif, về các khoảng cách khác nhau giữa các mẫu chữ, về các phương cách làm kiểu chữ (typography). Những kiểu cách vẽ chữ đó thật gợi cảm, tinh tế, giàu lịch sử.
Chúng mê hoặc tôi từ lúc nào không hay.

Những thứ viển vông này chắc chẳng đem lại một ứng dụng thực tế nào cho cuộc đời tôi. Thế nhưng 10 năm sau, khi bắt đầu thiết kế chiếc máy tính Macintosh đầu tiên, tất cả quay trở lại. Chúng tôi đã dồn hết kiến thức của mình vào thiết kế chiếc Mac này. Đó là chiếc máy đầu tiên có kiểu chữ rất đẹp.

Nếu tôi đã không bước chân vào lớp học thiết kế chữ hồi ĐH, chiếc Mac bây giờ sẽ không bao giờ có các kiểu dáng chữ và các phông chữ có khoảng cách đều nhau như thế này. Và vì thế, có lẽ cũng chẳng máy tính cá nhân nào trên thế giới có các kiểu chữ này (vì Windows cóp hoàn toàn từ Mac). Nếu không bao giờ bỏ học, tôi đã không đi học lớp thiết kế chữ này, và các máy tính cá nhân cũng không có được những mẫu chữ tuyệt diệu hôm nay. Dĩ nhiên, khi còn ngồi ghế nhà trường, làm sao tôi có thể kết nối các sự việc theo hướng như vậy? Nhưng 10 năm sau nhìn lại, tất cả đều rất rõ ràng.

Dĩ nhiên, các bạn không thể kết nối các sự việc khi nhìn về phía trước, chỉ có thể làm như vậy khi ta nhìn lại một quãng đường.

Vì vậy, các bạn phải tin tưởng rằng các hành vi, sự kiện của hiện tại có một mối liên quan nào đó đến tương lai. Bạn phải tin tưởng vào một điều gì đó – linh tính, số phận, cuộc đời, thuyết nhân quả… bất kỳ cái gì.

Lối suy nghĩ này chưa bao giờ làm tôi thất vọng, và chính nó tạo nên tất cả những khác biệt trong cuộc đời tôi.

Câu chuyện thứ hai: Tình yêu và sự mất mát
Tôi đã rất may mắn khi tìm thấy điều mình thực sự yêu thích khi còn trẻ. Woz và tôi bắt đầu thiết kế máy Apple trong gara ô tô hồi tôi mới 20 tuổi. Chúng tôi làm việc rất chăm chỉ, và trong vòng 10 năm sau, Apple đã trưởng thành. Từ một bộ sậu chỉ có 2 người biến thành một tập đoàn trị giá 2 triệu đô la với hơn 4.000 nhân viên. Chúng tôi đã cho ra đời sản phẩm đỉnh cao nhất của mình – máy Macintosh – lúc đó tôi mới bước sang tuổi 30.

Rồi tôi bị đuổi việc. Làm sao có thể bị đuổi việc khỏi một công ty bản thân mình sáng lập nên? Chuyện là thế này. Khi Apple mở rộng, chúng tôi thuê một người mà tôi nghĩ là rất tài năng để điều hành công ty cùng mình. Một hai năm đầu, mọi thứ đều ổn. Nhưng rồi những định hướng tương lai có điểm bất đồng, cuối cùng, chúng tôi cãi nhau. Hội đồng quản trị đã đứng về phía anh ta, tôi thì ra khỏi công ty, khi 30 tuổi.
Tâm huyết của cả một thời kỳ đã tiêu tan, tôi hoàn toàn tuyệt vọng.

Một vài tháng sau đó, không biết phải làm gì, tôi cảm thấy đã không phải với các bậc tiền bối, đã bỏ lỡ cơ hội khi nó đến tầm tay. Tôi đã gặp David Packard và Bob Noyce cố gắng nói lời xin lỗi vì đã làm hỏng mọi chuyện. Là một trường hợp thất bại mà công chúng đều biết đến, thậm chí tôi còn nghĩ đến việc bỏ đi khỏi nơi mình sống.

Nhưng rồi có một điều mà dần dần tôi nhận ra – tôi vẫn rất yêu những việc mình làm! Những biến đổi ở Apple đã không hề làm giảm sút niềm đam mê đó. Tôi đã bị từ chối, nhưng vẫn yêu. Vì thế, tôi quyết định làm lại.

Lúc đó, tôi không thể nhận thức được rằng, chính việc bị đuổi khỏi Apple là điều tuyệt vời nhất đã diễn ra trong đời. Những gánh nặng của vinh quang được thay thế bởi cảm giác nhẹ nhõm khi bắt đầu lại từ đầu và không chắc chắn về mọi thứ. Tôi được tự do bước vào thời kỳ sáng tạo nhất của cuộc đời.

Trong vòng 5 năm sau đó, tôi bắt đầu một công ty tên là NeXT, một công ty khác tên Pixar, và đem lòng yêu một người phụ nữ tuyệt vời sau này đã trở thành vợ tôi.

Pixar bắt đầu sản xuất các phim hoạt hình sử dụng công nghệ máy tính đầu tiên của thế giới, bộ phim Câu chuyện đồ chơi (Toy Story), và bây giờ đã trở thành một trong những xưởng sản xuất phim hoạt hình thành công nhất thế giới.

Vật đổi sao dời, cuối cùng thì Apple lại mua lại NeXT và tôi trở về Apple, sử dụng chính những công nghệ đã phát triển ở NeXT vào phục hưng lại cho Apple. Tôi và Laurence đã cùng nhau xây dựng một gia đình đầm ấm.

Tôi tin chắc rằng, những điều kỳ diệu trên đã không xảy ra nếu tôi không bị đuổi khỏi Apple. Đó là một liều thuốc đắng, nhưng đúng là bệnh nhân cần có nó. Đôi lúc cuộc đời quẳng một cục gạch vào đầu bạn. Đừng mất niềm tin.

Tôi tin rằng, điều duy nhất tiếp sức cho mình là yêu những việc mình làm. Bạn cũng vậy, phải tìm thấy niềm đam mê của mình. Đối với công việc hay với người tình đều thế cả. Công việc sẽ chiếm một phần lớn cuộc sống của bạn, và cách duy nhất để thực sự toại nguyện là làm được những điều bạn nghĩ là vĩ đại nhất. Và cách duy nhất để làm được những điều vĩ đại là yêu việc mình làm. Nếu chưa tìm thấy thì bạn cứ tiếp tục tìm đi. Đừng bằng lòng với sự ổn định. Giống như trong tình yêu vậy, bạn sẽ biết ngay khi bạn tìm thấy nó. Và cũng giống như trong bất kỳ mối quan hệ nào, nó sẽ chỉ tốt đẹp thêm theo năm tháng mà thôi. Bạn cứ tìm đến khi nào thấy, đừng dừng lại.

Câu chuyện thứ ba: Cái chết
Khi 17 tuổi, tôi đọc được một câu: “Nếu ngày nào bạn cũng sống như thể đó là ngày tận thế của mình, đến một lúc nào đó bạn sẽ đúng”. Câu nói đó để lại ấn tượng lớn với tôi, và trong suốt 33 năm qua, tôi luôn nhìn vào gương mỗi ngày để tự hỏi mình: “Nếu hôm nay là ngày cuối đời, liệu mình có muốn làm những việc hôm nay mình sắp làm không?”. Và khi nhận ra câu trả lời là “không”, ngày này qua ngày khác, tôi biết mình cần thay đổi điều gì đó.

Ghi nhớ rằng “một ngày nào đó gần thôi, mình sẽ chết đi” là một bí quyết vô cùng quan trọng giúp tôi quyết định những lựa chọn lớn trong đời.

Bởi vì hầu hết mọi thứ – những mong đợi của người khác, lòng kiêu hãnh, nỗi lo sợ xấu hổ khi thất bại – tất cả đều phù phiếm trước cái chết, để lại những gì thật sự quan trọng. Luôn nhớ rằng mình sẽ chết là cách tốt nhất mà tôi biết để tránh sa vào cái bẫy suy nghĩ rằng mình không muốn mất đi cái gì đó. Ta đã hoàn toàn vô sản rồi. Chẳng có lý gì để không đi theo tiếng gọi trái tim.

Một năm trước đây, tôi bị chẩn bệnh ung thư. Tôi đi soi người lúc 7g30 sáng và phát hiện có một khối u trong tuyến tuỵ. Lúc đó, tôi còn chẳng hiểu tuyến tuỵ là gì. Bác sĩ bảo rằng chắc là một loại ung thư không chữa được, và tôi chỉ sống được 3 – 6 tháng nữa thôi. Bác sĩ khuyên tôi về nhà sắp xếp lại mọi công việc, có thể ngầm hiểu như thế là chuẩn bị mọi thứ trước cái chết. Có nghĩa là phải gói gọn những điều muốn nói với các con trong 10 năm tới trong vòng một vài tháng. Có nghĩa là đảm bảo mọi thứ được sắp xếp ổn thoả để tất cả đều dễ dàng suôn sẻ khi tôi ra đi.

Không ai muốn chết cả. Kể cả những người muốn lên thiên đàng cũng không muốn chết ở đó. Thế mà cái chết lại là điểm đến của tất cả chúng ta. Không ai có thể trốn khỏi nó.

Có lẽ đó cũng là điều hợp lẽ, bởi cái chết là sản phẩm tuyệt vời nhất của cuộc sống. Nó là yếu tố làm thay đổi cuộc sống. Nó gạt bỏ cái cũ và mở đường cho cái mới.

Ngay bây giờ, “cái mới” là các bạn, nhưng không xa nữa bạn sẽ trở thành cái cũ và bị loại bỏ. Thứ lỗi cho tôi nếu nói như thế là quá gay cấn, nhưng mà đúng như vậy đấy.

Thời gian của các bạn là có hạn, nên đừng phí phạm bằng cách sống cuộc đời của người khác. Đừng rơi vào bẫy của sự độc đoán, giáo điều của người khác. Đừng để những ý kiến ồn ào xung quanh đánh chìm tiếng nói bên trong bạn. Và quan trọng nhất, hãy có dũng cảm để đi theo tiếng gọi của trái tim và linh tính. Chúng biết bạn thực sự muốn gì. Mọi thứ khác chỉ là thứ yếu thôi.

Khi tôi còn trẻ, có một tuyển tập tuyệt diệu tên là Catalog toàn trái đất, được coi như cuốn sách gối đầu giường của thế hệ chúng tôi. Một tác giả tên Stewart Brand đã viết cuốn sách này, và ông đã làm cho nó vô cùng sống động bằng những chấm phá lãng mạn của mình trong đó.

Đó là những năm cuối thập kỷ 60, khi chưa có máy tính cá nhân, nên nó được tạo nên hoàn toàn bằng máy chữ, kéo và máy chụp ảnh polaroid. Nó giống như một Google trên giấy vậy: rất lý tưởng, tràn đầy các công cụ hay ho và ý tưởng vĩ đại.

Stewart và nhóm của ông đã cho ra đời một vài số Catalog toàn trái đất. Số cuối cùng ra vào giữa những năm 70, lúc đó tôi bằng tuổi các bạn bây giờ.

Bìa sau cuốn tuyển tập có bức ảnh một con đường ở nông thôn vào một sớm mai, cảnh vật rất thích hợp cho những người thích phiêu lưu tự đi bộ du hành. Ở dưới có dòng chữ: “Hãy cứ đói khát và dại dột” (Stay hungry. Stay foolish). Đó là lời tạm biệt của họ trước khi kết thúc.

Và tôi luôn ước muốn điều đó cho bản thân. Và bây giờ, khi các bạn tốt nghiệp và bước đến những chân trời mới, tôi cũng chúc các bạn như vậy.

Steve Jobs
(Lời dịch từ blog.chamxanh.com của anh Vũ Văn Hiển)
Chuyện là thế này, hôm trước mình có đi làm thủ tục đăng ký xe cho vợ mình, nhưng tìm mãi không có chỗ nào hướng dẫn cụ thể ngắn gọn và kết quả là cứ loay hoay mất nửa buổi chiều mới xong việc. Lẽ ra nên có những văn bản ban hành về quy trình làm việc, thủ tục đăng ký xe máy/ô tô để người dân tiện làm đỡ mất thời gian. Sau đây là những gì tôi đã làm để có đăng ký biển số xe máy ở Sóc Sơn, Hà Nội. Có một số chi tiết rất đáng lưu ý đó nhé.
1. Khi bạn mua xe máy, bạn cần yêu cầu chủ cửa hàng:
- Xuất hoá đơn đỏ VAT
- Xuất phiếu Chứng nhận Kiểm tra Xuất Xưởng của xe máy đó (Một tờ giấy khổ A5 màu đỏ)
- Yêu cầu nhân viên của họ cà ghi số khung và số máy luôn. Việc này sẽ giúp bạn đỡ mất thời gian ở chỗ công an huyện vì phải chờ họ mang xe của mình ra, cà số khung, số máy. Mệt.
2. Sau đó, bạn đến Cơ quan Chi cục thuế của huyện Sóc Sơn để đóng tiền Phí Trước Bạ.
- Bạn photocopy mỗi thứ 1 bản: Hoá đơn đỏ, Phiếu chứng nhận xuất xưởng
- Phí trước bạ được tính: 5% giá trị của chiếc xe máy đó (giá trị gồm cả VAT)
- Sau khi làm tờ khai, và nộp họ 2 tờ giấy photocopy đó, bạn được nhận lại 1 tờ giấy thông báo nộp tiền.
3. Bạn mang tờ thông báo nộp tiền thuế đó sang Ngân hàng Agribank ở ngay ngoài đường quốc lộ 3 gần đó để đóng.
- Đóng xong bạn có 1 tờ giấy chứng nhận đã đóng thuế.
4. Bạn mang hồ sơ đến cơ quan công an đăng ký xe gắn máy (mình quên địa chỉ òi, đại loại là gần trường PTTH Đa Phúc)
Hồ sơ gồm:
- CMTND
- Phiếu xác nhận nộp tiền thuế phí trước bạ
- Hoá đơn đỏ (bản gốc)
- Phiếu xuất xưởng (bản gốc)
- Bảo hiểm xe gắn máy đó (60k, mua ngay ở chỗ mua xe ý nhá)
- 2 tờ giấy khai làm đăng ký xe máy
Bạn nên lưu ý rằng: Công an huyện Sóc Sơn không cho đăng ký xe gắn máy bằng Hộ khẩu, chỉ cho phép đăng ký xe máy bằng CMTND. Vì vậy mà vợ mình có CMTND ở Ninh Bình nhưng hộ khẩu Hà Nội vẫn không làm được. Muốn làm được, chắc chỉ có cách là làm dịch vụ.
Xong rồi bạn mang hồ sơ đó để ra xe, đợi 15 phút sau có người ra lấy hồ sơ và gọi ra xe mở cốp để kiểm tra số khung. 
Bạn vào làm việc với công an, ký giấy tờ, đóng phí 2.000.000 Đ và nhận biển, nhận giấy hẹn đến nhận đăng ký xe sau 2 ngày làm việc. 
Mang biển ra cho người ở chỗ đó làm biển (ép biển phí mất 100k) và gắn vào xe máy mình. Vậy là xong một buổi làm việc đăng ký xe máy.
Hết!