Toan Nguyen - Digital Marketing

Showing posts with label Bé Rin. Show all posts
Showing posts with label Bé Rin. Show all posts
Ngày đầu tiên đi học

Rin à,
Vậy là con đã bước vào những ngày đầu tiên của cuộc đời đi học. Bố mẹ đã chuẩn bị cho con tất cả từ thể chất đến tinh thần để con sẵn sàng bước sang một giai đoạn mới của cuộc đời. Đi học.



Rin ngắm nghia tờ giấy báo tử của ông Sinh. Ông là anh trai của ông nội, hy sinh trong chiến dịch Mậu Thân 1968 tại chiến trường phía Nam. Hiện giờ gia đình vẫn chưa biết mộ của ông ở đâu. Có vẻ khuôn mặt Rin đợm buồn.


Rin thích ô tô nhất đấy, nhưng lại thích xay xinh tố các ô tô :((
Clip Rin xem Alvin Chipmunks
Hạnh phúc là cả một quá trình chúng ta trải qua, cùng nhau đi và hưởng thụ cuộc sống. Từ khi con chào đời lúc 15:20 ngày 16/12/2013 bố mẹ luôn tràn ngập tiếng cười cùng với con. Đã một năm trôi qua, ngắm con lớn lên từng ngày. Bố mẹ sẽ mãi yêu con như lúc ban đầu.
Video này bố làm đi làm lại 3 lần đấy, bởi vì cứ thêm 1 ngày, con lại biết những điều mới. Chúng ta tiếp tục đi tiếp những tháng ngày hạnh phúc nhé. Bố mẹ vẫn tiếp tục chụp ảnh, ghi hình con. 
Save up our memories. 
From parents with love
Chúc mừng sinh nhật con trai yêu quý của bố mẹ, thế là đã trọn 1 năm từ khi con chào đời. Hôm nay trời cũng đổ lạnh, nhưng ko mưa như năm ngoái. Bố cùng bà nội đưa mẹ con mình ra viện. 15h chiều hôm ấy 16-12-2013 con cất tiếng khóc chào đời, bố đã kịp ngắm nhìn con trong khi mẹ thì trên bà mổ, bị gây tê màng cứng. Mẹ phải xa con 24h tiếng. Có bà nội, bố và bác Hương, bác Lan chăm sóc cho con, cho con uống sữa. Mẹ tò mò không biết nhìn con trai như thế nào nhỉ, chỉ biết con được 3,4 kg. 1 ngày sau mẹ gặp được con, nhìn con yêu bé tí tẹo như con chó con, sữa mẹ về nhưng con quen bú bình rồi, mẹ phải vắt sữa non cho con uống, lúc đó sữa vàng lắm, con bú ngon lắm. Rồi bà ngoai, Ông nội, bác Hòa, Bác Long, bác Dương, bác Thế , bác Hường đến thăm con và bà bà ngoại , bác Hòa bác Hương ở lại chăm sóc con và mẹ, Những ngày đó lạnh lắm, mưa nữa, bố hàng ngày về nhà nấu cơm, giặt quần áo, rồi đưa đến cho mẹ ăn, dưới cái rét buốt của mùa đông. Trời thì lạnh thế mà mỗi lần mẹ thay bỉm, tã, cho con ăn là mồ hôi lại đầm đìa. 1 phần vì trong người nóng, 1 phần vì lần đầu tiên làm mẹ nữa, còn lóng ngóng. Hàng ngày con được đưa lên xe đẩy cùng 3 bạn nữa, vậy là 4 em bé lọt thỏm trong xe đẩy để đưa đi tắm, nhìn đáng yêu lắm. Nếu kể hàng ngày, diễn biến đến bây giờ thì dài lắm Rin ạ. Chỉ biết đến ngày hôm nay con biết rất nhiều, con biết “ ạ” rất ngoan, bảo gì là biết đc cái đó, chỉ các đồ vật trong nhà, chỉ ảnh, chỉ ông, bà bố mẹ, nhún nhảy rất sành điệu, đu đưa theo tiếng nhạc, lúc nào cũng cười rất tươi. vì con luôn nhận được nụ cười của bố mẹ nên con hay cười lắm. Hôm nay con dậy sớm hơn mọi ngày và cứ vuốt má bố, sang bên mẹ, rồi ngồi nhìn bố mẹ… con đã lớn rồi/ Hàng năm trôi qua, sẽ có nhiều biến đổi hơn, mong con hiểu được tình yêu của bố mẹ dành cho con.
Hôm nay, sinh nhật con, mẹ chúc con luôn khỏe mạnh, hay ăn chóng lớn, luôn cười mỗi ngày, thông minh, và là một đứa con ngoan của bố mẹ, con nhé, bố mẹ luôn yêu thương con suốt đời.

Lần đầu tiên Rin ngồi chơi đoàn tàu với mẹ, chẳng biết sợ là gì cả, chỉ có  chăm chăm vào cầm vô lăng lái tàu thôi. Bố chạy đi mua vé, không kịp ngồi lên tàu, đành tranh thủ đứng quay phim con. Đây là lần đầu tiên Rin đi chơi sở thú Hà Nội.



Hôm qua, bà bảo em Rin thơm bà vào má, em đã biết thơm <3
Hôm nay con trai   chơi với Bố buổi trưa khi bố về, Rồi bố phải đi làm, chào con trai, nhưng con cứ dõi theo, nhìn theo và cái mồm thì mêu mếu, đôi mắt ngấn ngấn nước và khóc, đòi bố. Bố ko nỡ đi làm luôn mà quay lại,  Rin lại mừng  rỡ và cười, rồi bố từng bước từng bước đi, Rin vẫn mếu, mẹ quay sang để trò chuyện với Rin để Rin quên khóc. 
Rin đã bắt đầu biết đòi Bố mẹ ở lại khi bố mẹ phải đi ra ngoài.
MỌi khi Rin cũng mếu máo khi ko thấy ai ở bên hoặc đòi chơi với mình. Nhưng lần này thì khác lắm.

Bố mẹ đã tắt đèn để cho con trai đi ngủ, ấy thế mà con vẫn nghịch trên giường ác lắm. Từ ngày con biết lật đến giờ, hôm nay bố mẹ mới thấy con chăm chỉ tự lật như thế. Vừa ti mẹ xong, con vẫn rất ham lật, chỉ sợ trào sữa ra thui. Con xoay một vòng sau khi nằm úp. Cả cái giường bây giờ là địa bàn của con rồi. Bố mẹ phải nằm xê dịch sát ra rìa giường. Con hăm hở xoay, thích thúc lắm! Khổ nỗi là, đến lúc con mỏi cổ quá, con gục đầu xuống giường đánh “Cục!!!” một cái. Ahhhh, con đau, con biết đau và khóc rồi. Con khóc to lắm! Lu loa lên!!! Bố mẹ bật dậy đỡ con, bố cười khanh khách còn mẹ thì nụng nịu con, con khóc chảy cả nước mắt, rồi con tủi thân, con cứ nấc nấc nhè nhẹ.
Vậy là con tôi đã dần biết cảm giác đau rồi đấy các bạn ạ. Những lần trước nằm giường, đầu con va xuống giường mạnh lắm mà con chưa biết đau…
Cái cảm xúc nhìn con khóc rung rúc ngậm tí mẹ nó buồn cười lắm, nó hạnh phúc lắm, nó cứ miên man …
Đây là video bố quay mẹ tắm cho con vào tháng trước. Mấy hôm nay trời vào hè, nóng bức dễ sợ, nhiệt độ ngoài trời lên đột ngột. Mẹ con ốm rồi, sáng dậy đầu đau như búa bổ. Ấy thế mà vẫn phải hăm hở bế con ra tắm nắng sáng sớm vì sợ con bị thiếu canxi.
Chúc mẹ Rin mau sớm khỏi ốm nhé!
Chúc cho con trai luôn luôn khoẻ mạnh đi qua mùa hè đầu tiên này.
<3


Mỗi ngày trôi qua là một ngày khác của con trai. Mấy hôm nay bố lại không thấy con trò chuyện nhiều bi bô như vài hôm trước khi con nghe bố hát nữa. Có bác đồng nghiệp nói với bố mẹ rằng, trẻ con ở mỗi giai đoạn lại khác nhau, vậy nên bố mẹ nên ghi lại hết tất cả những giây phút con có những thay đổi kỳ diệu này. 
Hôm trước bố và mẹ không quay lại được cảnh con ngẩng mặt lên, vậy là hôm sau mẹ sạc bằng được cho đầy pin điện thoại để quay con.
Hy vọng một ngày nào đó con có thể xem lại những thước phim này và nhớ rằng: Bố mẹ luôn yêu con hết mực.
Ký tên: Bố & Mẹ

Mùng 1 Tết Giáp Ngọ 2014, Rin được bố mẹ cho mặc bộ cánh áo liền quần mới, con rất thích thú! Hôm đầu năm bố mừng tuổi cho Rin và mẹ Rin. Chúc Rin của bố mẹ hay ăn chóng lớn, ngoan ngoãn nghe lời bố mẹ.
Những ngày này, cả 2 vợ chồng đều sốt ruột chờ từng ngày con ra đời. Tối nào mình cũng sạc đầy cái điện thoại Blackberry 9900 để đề phòng vợ đau đẻ trong đêm. kaka…
Hôm trước hai vợ chồng mình đã thống nhất đặt tên con là Nguyễn Khánh Lâm. Với mong ước , con sẽ là người trung hòa những bất đồng (nếu có sau này) trong gia đình nhỏ.
….
Thoáng vậy mà đã gần 1 tháng cái bài viết dở dang này của mình mới có dịp để mình hoàn thành.
2 Ngày sau đó, Loan chuyển dạ lúc nửa đêm, giữa cái đêm rét đậm rét hại của Hà Nội cộng với cái mưa lâm thâm khiến cho ai cũng đang nằm ngon giấc trong chăn lúc đó. May mắn làm sao, bà nội vừa kịp ra chiều hôm trước. Ấy thế mà mãi đến chiều, Rin mới chịu ra nhờ bác sĩ can thiệp mổ đẻ cho mẹ Rin. Khoảnh khắc lúc bố nhìn thấy con là 3:23 p.m GMT+7. Bố vẫn nhớ y nguyên cái đôi mắt to đen ấy nhìn mọi thứ xung quanh đầy lạ lẫm khi cô y tá điều dưỡng bế con từ phòng mổ lên phòng hậu sản. Cái khoảnh khắc ấy thật là kỳ diệu con ạ. Bố chạy xồng xộc theo cô y tá đã khuất bóng phía cuối hành lang để được nhìn, tận mắt nhìn thấy con thêm 1 lần nữa. Con khóc òa, người con đỏ gay lên. Thế rồi bố lại tức tốc quay trở lại cửa phòng mổ để đứng chờ mẹ con từ phòng phẫu thuật ra đưa lên phòng hậu sản.
Loan, Mẹ Rin lúc ở bệnh viện 354
Bố mẹ đã chuẩn bị tinh thần và vật chất trước đó khá lâu để chào đón thêm thành viên mới trong gia đình, ấy vậy mà, sự ra đời của con cũng khiến bố mẹ không hết bỡ ngỡ (cho đến tận bây giờ). Mọi sinh hoạt cuộc sống hàng ngày bị đảo lộn. Nếu như thường ngày, chỉ 2 vợ chồng cùng đi làm về, cùng ngồi xem phim hoặc buổi tối cùng nhau đi dạo hoặc ban ngày cuối tuần thì ngồi quán nước chè, uống cốc trà nóng, ngắm hồ Tây chầm chậm 1 cuộc sống bình yên, thì giờ có con, cuộc sống lại khác hẳn.
2 Mẹ con ở bệnh viện 354 được tròn 1 tuần thì được về nhà nội luôn. Có đêm mẹ Rin nhớ bố Rin quá lại khóc. Loan bảo cuộc sống thay đổi nhanh quá nên chưa thích nghi được. Bố lại ôm mẹ vào lòng an ủi: “Cái đồ khóc nhè!”
Nhưng bố phải công nhận: có con là một điều kì diệu nhất trong năm 2014 của bố mẹ đấy, Rin à.
Rin lúc 2 ngày tuổi